Thứ Năm, 28 tháng 4, 2016

TÂM TƯ CUỐI THÁNG TƯ

Sáng nay Bà tổ trưởng dân phố đến đề nghị   treo cờ tổ quốc 10 ngày. À hóa ra quên mất sắp đến  chào mừng 30/4 và 1/5 , Ừ năm ngoái tầm này sôi sùng sục lễ lạt . Năm nay cá chết , khiến 30/4 trở thành nhạt toẹt. Những ngày cuối tháng tư thấy tâm tư ..!.
Năm 1998 , trong giờ học triết ,thầy trò nói chuyện về xã hội, Thầy có nói  rằng nước ta thiếu điện thực sự, nhưng thủy điện không thể mãi là ưu tiên ,chỉ có điện hạt nhân là giải quyết đủ. Nhưng chúng ta chưa thể làm được vì chúng ta thiếu năng lực quản lý .v..v gần 20 năm trôi qua , mọi thứ vẫn vậy !

Thứ Hai, 4 tháng 4, 2016

CHÍNH SÁCH CƯỠNG BÁCH HOA KIỀU NHẬP VIỆT TỊCH CỦA TỔNG THỐNG NGÔ ĐÌNH DIỆM

A. SƠ LƯỢC BỐI CẢNH LỊCH SỬ DI DÂN TÀU Ở VIỆT NAM
Đất Giao Chỉ xưa vốn thuộc Tàu, nên đã ngàn năm nay, việc người Tàu sang đây sinh sống là chuyện thường tình. Nhưng di dân Tàu ồ ạt thành đoàn thành lũ xuống phương Nam là bắt đầu từ giữa thế kỷ XVII. Họ là những kẻ bất phục Mãn Thanh, sang Nam là để gìn giữ nề nếp phong tục người Hán. Họ tập hợp nhau lập thành làng, gọi làng Minh Hương (làng của người Minh). Để phân biệt, ta hiểu "người Minh Hương" là những di dân chính trị. Từ thế kỷ XVIII đến giữa thế kỷ XX, ta có những "Hoa kiều", đó là những di dân kinh tế.
Không có dân tộc nào tôn thờ chữ viết như người Tàu. Nghệ thuật viết chữ được luyện thành thư pháp, như một tôn giáo để di dưỡng tâm hồn. Văn tự thành chiếc cầu nối giữa người phàm với thần linh. Lưu lạc đến bất cứ đâu, việc họ bắt tay thực hiện đầu tiên là lập hội quán, để tập hợp thành cộng đồng tương trợ nhau; kế đó là xây dựng trường học, để bảo tồn chữ Hán.
Thời Hậu Lê, người Tàu đã được hưởng quy chế ngoại kiều. Người Việt vốn chuộng hư danh phù phiếm, xem thường việc kinh thương, lại say mê đánh giết nhau, nên ngay từ Trịnh-Nguyễn phân tranh, người Tàu đã nắm trọn độc quyền khai thác khoáng sản, buôn bán gạo muối và kinh doanh vận tải; giang sơn Đại Việt chia đôi chẳng ngăn được người Tàu ở hai Đàng hiệp lực với nhau, chi phối và thao túng toàn bộ kinh tế Đại Việt. Người Tàu chí thú làm ăn, cung cấp lương thực và hàng hóa cho hai phe đồng chủng Tiên Rồng đánh giết nhau, và họ trở nên giàu có, một phần nhờ ở sự hiếu chiến oai hùng của người Việt.

Thứ Tư, 20 tháng 1, 2016

ĐIẾU VẮN CHO CỤ U A UA HUYỀN R....UUUUUUÙA.

Đồng chí Đỗ Văn Rùa tên thường gọi Cụ Rùa ,sinh năm 1515 trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Cụ tổ của đồng chí  là Kim Quy người đã có công giúp lãnh tụ An Dương Vương tạo ra nỏ liên thanh , xây thành và chặt đầu con gái . Do đó ngay từ khi còn trẻ đồng chí rùa đã nêu cao khí chất cách mạng  tiến công  , thu gom sắt vụn đúc kiếm báu giúp Lãnh Tụ lê lợi hoàn thành nghĩa vụ cách mạng  vẻ vang. Cách mạng thành công ,đồng chí được cử về trông coi hồ Gươm.  Dưới tài lãnh đạo của đồng chí mà  Hồ gươm trở thành nơi đáng sống ,năm nào cũng được triều đình và thần dân khen ngợi ,dù diện tích hồ so với ngày xưa đã  nhỏ đi  rất nhiều. Âu cũng là do xu thế của phát triển chứ không phải lỗi của đồng chí.

Thứ Ba, 8 tháng 12, 2015

XÃ HỘI TRƠ TRÁO DI CĂN

ở ta, có những đại hội mà ngay từ cái tên đã có tính gây cười. đại hội thi đua yêu nước chả hạn. thi gì chả thi, thi yêu nước. đến yêu nước mà cũng phải thi đua sao? rồi những ai nằm ngoài đại hội hoặc chả thuộc tổ chức rặn ra cái đại hội ấy là bè lũ phản quốc hết?
bảo phản quốc cũng được, tôi nghĩ thế! bởi như tôi đã nói tôi không tin vào khái niệm yêu thương, trong ấy có cả lòng yêu nước. sự thật, cái gọi là yêu nước chẳng qua là một cách gọi khác cho mỹ miều, diễm lệ hòng che đậy cho cái tham vọng sở hữu đất nước, biến đất nước thành thứ của riêng. thực tế, trong chúng ta ai cũng có cái gọi là lòng yêu nước cả, tức là muốn đất nước thuộc về mình. thế nên, người yêu nước kiểu này mới nhạo báng người yêu nước kiểu khác - tức tranh nhau chứ bản chất của tình yêu – thứ tình cảm hoàn toàn vô tư, trong sáng thì đâu thể sinh ra những thù hằn. thực tế cũng cho thấy những ai càng hô hào về lòng yêu nước thì kẻ ấy càng có dã tâm chiếm hữu đất nước. và như chúng ta đang thấy, ai hùng hổ xưng danh mình yêu nước nhất và đất nước đang thuộc về ai? thưa là họ, những người cộng sản – những người con xuất sắc của dân tộc.

Thứ Sáu, 6 tháng 11, 2015

NHỮNG NGỘ NHẬN VỀ TRUNG QUỐC


Ghét Tàu quá mà không làm được gì thì nói xấu nó cho bõ ghét! Xin kể vài “ngộ nhận” của chính bản thân mình về dân Trung Quốc, mà khi qua đấy nhiều mới hiểu là những định kiến của mình đôi khi sai 180 độ (vì sách vở, vì tuyên truyền mồm, vì ...không rõ) để có thể có ai đó còn chưa biết:
-Tàu mua bán rõ ràng, giá cả niêm yết đâu ra đấy: thực ra đó là bề nổi, chứ họ buôn bán chỉ mong “nhất bản vạn lợi”- về nói thách thì chúng nó là “cụ” của người VN, và cái kiểu hướng dẫn viên du lịch của ta hay dẫn đoàn (ta hay nước ngoài bất kể) vào các cửa hàng đồ lưu niệm, cửa hàng ăn kiểu “cơm tù”...rồi sau quay lại lấy % là học của Tàu.
Ở Tàu vào bất kỳ khách sạn nào nhìn giá phòng niêm yết bao nhiêu đều mặc cả được, càng nhiều sao càng mặc cả xuống nhiều, bình thường là 4-5 lần! Hình như tiếng Tàu gọi khách sạn là “điếm”.
Mua đồ càng tránh mua ở khách sạn 5 sao. Có lần đi với thằng em thạo tiếng Tàu, nó mặc cả hộ mua cái chuỗi tràng hạt để đeo cổ bằng đá quý, mặc cả từ 18000 “tệ” xuống 50 “tệ” bán luôn, ở khách sạn 5 sao tại Vương Phủ Tỉnh, Bắc Kinh!

Thứ Năm, 5 tháng 11, 2015

BI KỊCH TRÀN QUỐC TUẤN ( VHL)

Trên trang hải ngoại nọ, có câu đối độc đáo, không đề tên tác giả:
地轉我越種居北方,歐洲境內無蒙騎樅橫千萬里;
Địa chuyển ngã Việt chủng cư Bắc phương, Âu châu cảnh nội vô Mông kỵ tung hoành thiên vạn lý;
(Đất Việt mà dời sang phương Bắc, cõi Âu châu đã không có kỵ binh Mông Cổ tung hoành vạn dặm)
天生此良材於宋室,中國史前免元朝都護一百年。
Thiên sinh thử lương tài ư Tống thất, Trung quốc sử tiền miễn Nguyên triều đô hộ nhất bách niên.
(Trời sinh tài lành này vào nhà Tống, lịch sử Trung Hoa trước đây đã khỏi phải quân Nguyên đô hộ cả trăm năm).
Câu đối không nêu tên nhân vật, nhưng nghe qua ai cũng đoán được, chính là vịnh Trần Quốc Tuấn, tức Hưng Đạo đại vương. Theo đó mà suy thì dân tộc ta thật may mắn mới sản sinh được bậc thần tướng lỗi lạc dường ấy, nhưng ấy cũng là vận rủi cho đại vương vì phải thác sinh vào đất nước này; giá sinh ra ở Tây Tàu, hẳn công nghiệp ngài còn rạng rỡ không biết ngần nào. Thế kỷ XXI, Việt Nam chuẩn bị xuất khẩu... danh tướng rồi chăng?
Những lời ca ngợi Thánh Trần thật đã tràn lan xích đạo. Nếu ví Hưng Đạo vương như con rồng thần, thì mây vờn ngũ sắc huyền ảo che phủ mình rồng còn dày hơn cả vảy thực của rồng. 700 năm qua là hơn 30 thế hệ, hết lớp này đến lớp khác liên tục thay nhau vun đắp bát hương cho hình tượng Thánh Trần, mấy ai ngậm ngùi cùng bi kịch lớn của đời ông.

NỖI NHỚ KHÔNG TÊN

Có nỗi nhớ tưởng chừng rất lạ
Nhớ một người mà đã gặp đâu
Thoáng nghe trong dạ chút sầu
Khi ngày sắp cạn chưa chào một câu
Có nỗi nhớ nao nao khó tả
Nhớ một người xa lạ nơi đâu
Vấn vương chi dạ thêm sầu
Trọn đời chưa hẳn gặp nhau một lần
Có đôi lúc tưởng gần bên cạnh
Cùng sẽ chia cái lạnh chiều đông
Tỏ bày những mối tơ lòng
Vui buồn tâm sự đôi dòng cùng nhau
Có đôi lúc nghe sao...vời vợi
Rồi chợt buồn nghĩ ngợi vu vơ
Trãi lòng cùng mấy câu thơ
Gởi vào nỗi nhớ dại khờ đến ai
Cuộc đời dẫu còn dài phía trước
Hai con đường ta bước song song
Thôi đành chôn chặc nhớ mong
Trôi theo ngày tháng cho lòng nhẹ vơi
sưu tầm trên nét