Thứ Sáu, 30 tháng 3, 2012

Cô lái đò & nhà sư

Cô lái đò đưa khách qua sông. Đò cập bến cô lái thu tiền từng người. Sau hết đến nhà sư. Cô lái đò đòi tiền gấp đôi. Nhà Sư ngạc nhiên hỏi vì sao?
Cô lái mỉm cười:
- Vì Thầy nhìn em…
Nhà sư nín lặng trả tiền và bước lên bờ.
                                       o0o
Một hôm nhà sư lại qua sông. Lần nầy cô lái đòi tiền gấp ba. Nhà sư hỏi vì sao?
Cô lái cười bảo:
-  Lần nầy Thầy nhìn em dưới nước.
Nhà sư nín lặng trả tiền và bước lên bờ.

                                       o0o
Lần khác nhà sư lại qua sông. Vừa bước lên đò nhà sư nhắm nghiền mắt lại đi vào thiền định. Đò cập bến cô lái đò thu tiền gấp năm lần.
Nhà sư hỏi vì sao?
Cô lái đáp:
- Thầy không nhìn nhưng còn nghĩ đến em.
Nhà sư trả tiền và lên bờ.

                                       o0o

Một hôm nhà sư lại qua sông. Lần nầy nhà sư nhìn thẳng vào cô lái đò…Đò cập bến, nhà sư cười hỏi lần nầy phải trả bao nhiêu?
Cô lái đáp:
- Em xin đưa Thầy qua sông, không thu tiền.
Thiền sư hỏi:
- Vì sao vậy?
Cô lái cười đáp:
- Thầy nhìn em, nghi đến tiền, mà không còn nghĩ tới em nữa…
Do vậy em xin đưa Thầy qua sông mà thôi...

                                       o0o
Vài năm sau đó có một Việt kiều trở về thăm quê hương. Cô lái đò đưa khách qua sông. Thuyền ra giữa dòng, khách nhìn cô lái đăm đăm.
Cô lái cũng chợt nhận ra khách ... là vị thiền sư năm xưa, bây giờ đã đổi khác ...
Mái tóc để dài, bộ quần áo thời trang thay cho bộ nâu sòng ngày cũ. Đò cập bến cô lái thu tiền từng người. Khách là người cuối cùng rời đò. Cô lái đòi tiền gấp mười. Khách hỏi vì sao ?
Cô lái trả lời tỉnh queo:
- Đó là giá Dziệt kiều !!
 Nguồn PVĐ

cực ngắn

Phọt phẹt:Mình đang đi vận động cho cave vào quốc hội, hoặc hội đồng nhân dân các cấp. Một đại diện của của hiệp hội cave Việt nam ngao ngán " trong đó đầy ra rồi, anh ạ".


***



Một bạn chửi mình " mày càng ngày càng mất dạy, có khi phải đề xuất cho đi bồi dưỡng một khóa ngắn hạn học tập và làm theo tấm gương chủ tịch Hồ Chí Minh". Mình thấy í kiến đó rất hay. Nhưng lại băn khoăn, sợ học tập xong rồi lại không có điều kiện để làm theo thì bỏ mẹ. Thế nên thôi. Hãy là chính mình.



***



Khuya, đang say giấc thì có điện thoại. Vợ mình nghe rồi lay mình dậy " anh anh, có con nào bảo mới có thai này". Mình cáu " vớ vẩn, bảo với nó là anh đéo biết". Vợ mình hét vào a lô " vớ vẩn, anh ấy bảo là anh ấy đéo biết".



***



Đang họp, mình sơ í làm rơi một quả dắm. Thối nồng nàn. Anh em công ty mũi hếch, tai vểnh lên đồng loạt. Bắt trước lãnh tụ, mình tháo giày, gõ côm cốp lên mặt bàn, hoan hỉ đề xuất giải tán cuộc họp.



Hôm sau mình ra thông báo" Triều Tiên thử bom hạt nhân ngày hôm qua, phóng xạ rất nặng lan sang cả nước ta. Nguy cơ tử vong là rất lớn. Đề nghị không tổ chức họp đến hết năm hoặc đến khi có thông báo mới".



***



Người An-nam sính việc biên tắt, luận ra ngữ nghĩa toét mẹ mắt, kể cả được đặt trong văn cảnh nội dung. Có ông bạn già, tuy đảng viên nhưng cũng tốt đi học nghị quyết về, dịch cụm từ "nền kinh tế thị trường định hướng XHCN" ra thành " nền kinh tế thị trường XUỐNG HỐ CẢ NÚT". Hố hố...



***



Mình cho ông Kễnh ( 3 tuổi) uống sữa Vinamilk, tranh thủ dạy học bài:

- Hình con gì đây con?

- Con bò.

- Ai cho con uống sữa?

- Con mẹ

- Hehe



***



Ngồi với một tai to, mình phân trần:

- Anh ạ, nước ta rừng cơ bản đã được phá xong.

Tai to cười phá:

- Đến như quốc gia, về cơ bản cũng đã " thanh lý" gọn.



***



Một gái ế muốn làm Sinh lờ măm, đi viện thụ tinh nhân tạo, hết 70 chai, điện thoại cho mình báo tin vui mang thai tháng thứ bốn. Mình nghe tin mừng mà vừa buồn, vừa tiếc. Hây da...



***



Đàn ông có ba thứ đàn bà thích. Thứ nhất: trí tuệ. Thứ hai: hào hoa. Thứ ba: dâm đãng. Một mái già bảo mình, thế hơi nhiều. Gọn ra, chỉ cần khỏe và...đểu.



Bạn già đảng viên nhưng cũng tốt bảo, như đảng ta, chỉ cần hồng và...chuyên.



Chả hiểu mẹ...



***


Anh biên vội, cho các bạn chống vã. Mai có thể rút bài hoặc thay đổi. Ngủ đây. Say rồi.

Nguồn của thằng phọt phẹt


Thứ Ba, 27 tháng 3, 2012

đặt tên con

Mình quen một thằng em cũng họ Đinh. Hôm vừa rầy sinh con trai, ngưỡng mộ vị bộ trưởng trẻ tuổi tài cao lên cũng đặt tên con theo . bữa lên nhà  nó thấy đang đánh vật với thằng bé 5 tháng tuổi, Thằng bé khoác ngặt . Hỏi sao vậy. Vợ đi chợ, cho nó tí rồi, mà nó cừ khóc...tiện thể cu cậu điên quát con. Câm mẹ mày mồm đi. bú nhiều thế rồi còn đòi gì nữa Hả..

Thứ Sáu, 23 tháng 3, 2012

NGƯỜI VIỆT BỊ KỲ THỊ; NGƯỜI VIỆT KỲ THỊ NGƯỜI VIỆT ?

Khánh Hưng.
-

Nhân đọc bài viết của một người Nhật nhận xét về người Trung Quốc mà phần bình luận đăng trên Bauxite Việt Nam có liên hệ với đặc tính của người Việt Nam hiện nay, tôi muốn góp nhặt mấy mẩu chuyện tai nghe mắt thấy sau đây.
Năm 2006, một công ty của người gốc Việt ở Mỹ thuê tôi về Việt Nam làm một nghiên cứu cho một dự án đầu tư kinh tế. Vài người quen đưa tôi đi làm việc với chính quyền một vài tỉnh để tìm hiểu các kế hoạch kinh tế của địa phương. Đi đến đâu, tôi cũng nhận được một lời khuyên tương tự là, tôi nên đưa theo một người Mỹ trắng, dù người đó là một nhân viên bảo vệ hay là một lao công cho công ty tôi ở Mỹ, miễn sao người đó nói "xí bô xí ba" gì đó, rồi tôi dịch ra tiếng Việt, thì tôi mới được tiếp đón nồng hậu và nhiệt tình! Trở lại thành phố Sài Gòn, gặp một cậu "Việt kiều" 26 tuổi, sinh ở Mỹ, tốt nghiệp Cao học Anh ngữ tại Đại học Los Angeles (UCLA). Với nguyện vọng tha thiết được làm việc tại Việt Nam, cậu xin vào dạy tại một trung tâm Anh ngữ trực thuộc một trường Đại học lớn của Việt Nam. Ở đây, người ta trả lương theo giờ cho cậu ít hơn ba lần so với mấy người Tây ba lô. Họ nói, cho dù anh có trình độ và khả năng hơn hẳn mấy người Tây đó, nhưng vì anh là người "gốc Việt" nên không có... giá cao!
Bản thân tôi, trong một lần trú tại một khách sạn của công ty Du lịch Tp Hồ Chí Minh, có hôm tôi gọi tiếp tân yêu cầu cử người giúp sửa đường dây internet, gọi đến lần thư ba vẫn chỉ hứa hẹn. Sau đó, khi tôi gọi và nói chuyện bằng tiếng Anh, thì cô tiếp tân rối rít "Yes, sir" và vài phút sau, một nhân viên xuất hiện! Tương tự, vài lần đi máy bay Vietnam Airlines từ Đài Loan về Việt Nam, tôi đã rút được kinh nghiệm là phải sử dụng tiếng Anh nếu muốn được phục vụ tốt và lịch sự!
Hết biết! Người Việt tự kỳ thị nhau và bị kỳ thị ngay chính ở Việt Nam!
Thế còn người nước ngoài, họ nghĩ gì về Việt Nam?
Một người tôi quen, là cán bộ lãnh đạo của một cơ quan văn hóa thành phố Hồ Chí Minh. Trong một bữa "nhậu", ông ấy vừa nhai ngồm ngoàm cái đùi ếch, vừa thuyết trình với anh bạn người Mỹ bên cạnh tôi (tất nhiên tôi là thông dịch viên bất đắc dĩ), rằng Việt Nam tuy còn nghèo nhưng nhờ có độc lập nên giữ được phẩm giá. Ông lấy ví dụ, vừa rồi, trong một chuyến du lịch ở Mỹ, trong lúc ông bị lạc khi tham quan Hollywood, ông đã được hai viên cảnh sát Mỹ "hết sức lể phép, trân trọng, và nhiệt tình" giúp ông tìm đường. Họ luôn gọi ông bằng "Sir", tức là "ngài". Ông kết luận, vì họ biết ông là cán bộ của Việt Nam, nên họ đã đối xử với ông một cách trọng thị như vậy!
Anh chàng Mỹ ngồi bên cạnh tôi tròn mắt và... không nói gì cả!
Nghe ông cán bộ này nói, tôi nhớ lại ba câu chuyện:Năm 2005, tôi đưa cậu con trai 4 tuổi, trên đường về thăm Việt Nam, ghé lại tham quan và nghỉ ngơi ở Nhật ba ngày. Chúng tôi trú tại một khách sạn ở Tokyo. Thấy hai cha con chúng tôi trao đổi qua lại bằng tiếng Anh, hầu như tất cả nhân viên làm việc ở đây đều cư xử với chúng tôi một cách hết sức thân tình và trân trọng. Họ nghĩ chúng tôi là người Mỹ gốc Nhật. Thế nhưng, khi nghe tôi cải chính lại là người Việt Nam, thì thái độ họ thay đổi hẳn!
Một anh bạn tôi là một nhà giáo và một nhà báo nghiệp dư ở vùng Vịnh San Francisco kể rằng: Trong chuyến đi du lịch vùng Đông Âu như Ba Lan, Tiệp Khắc, Nga, ... anh luôn gặp rắc rối vì cái hộ chiếu Việt Nam của vợ anh. Lúc nào vào ra cửa khẩu của các nước này, thì cả đoàn du lịch 20 người có passport Mỹ đều cho qua một cách thoải mái, chỉ duy nhất vợ anh với hộ chiếu Việt Nam là bị tách ra vào phòng riêng xét hỏi. Lần nào anh cũng phải viết giấy bảo lãnh! Mà mấy nước này vốn là "anh em XHCN" của Việt Nam mấy năm trước đây!
Chuyện thứ ba, trong một lần du lịch tại Jakarta, Indonesia, tôi đi với một người bạn địa phương vào một câu lạc bộ khiêu vũ (dancing). Mấy cô vũ nữ nghe tôi nói chuyện bằng tiếng Anh thì vồ vập và tò ra rất tình cảm. Thế nhưng, khi nghe tôi nói là "người Việt Nam", thì mấy cô dần dần lảng ra! Trời, ngay cả mấy cô... bán hoa mà cũng... đối với người Việt Nam như vậy!
Tôi định kể cho ông bạn cán bộ nghe ba câu chuyện này, nhưng lại thôi vì e là ông cũng không hiểu, và nếu hiểu ra thì không khéo ông lại qui cho tôi tội "theo đuôi đế quốc, xúc phạm dân tộc" thì mệt lắm!
Còn người Việt Nam xem người ngoại quốc thế nào?
Vợ chồng người bạn khác của tôi tại Hà Nội đều là "trí thức", thuộc gia đình quyền thế và khá giả tham vấn tôi về kế hoạch mở một trường Mẫu giáo cao cấp, trong đó có qui định là chỉ nhận con em của người nước ngoài da trắng. Tôi hỏi lại vài lần chữ "da trắng' và xin được giải thích thêm. Họ nói rằng, ở Việt Nam đã có hai trường như vậy và đã tồn tại nhiều năm (?!), nói rõ là chỉ nhận học sinh người "da trắng". Người ngoại quốc mà da màu cũng không được, thậm chí ngay cả con cái cán bộ Việt Nam cao cấp hoặc đại gia cũng không được nhận. Vợ chồng anh bạn này khẳng định, tiền bạc chỉ là một vấn đề nhỏ, điều anh chị muốn là thể hiện "đẳng cấp" của anh chị, và của cơ sở do anh chị thành lập!
Tôi sống ở Mỹ, một đất nước do người da trắng thành lập và xây dựng nên, thế nhưng trên cả nước Mỹ, không nơi nào có một trường học với qui định như vậy cả! Nếu ai đó ở Mỹ mà có cái ý tưởng như vậy, thì có lẽ trước khi bị lôi ra tòa án cho phá sản, chắc chắn là sẽ bị dư luận ném xuống loại "đẳng cấp" man rợ! Tôi không biết thật sự ở Việt Nam đang có kiểu trường "quốc tế" như vậy không, nhưng chỉ riêng thái độ tận tụy phục vụ người "da trắng" của hai vị trí thức trẻ và quyền lực Hà Nội cũng đủ để nhận ra một thế hệ "quí tộc" Việt vô cùng... quái đản!
Kề lại những câu chuyện này, một người bạn của tôi nói rằng, trên thế giới hiện nay chỉ có duy nhất một nơi mà người Việt Nam không bị khinh rẻ, đó là nước Mỹ! Thật mỉa mai, nhưng đó là sự thật! Tôi sống ở Việt Nam 30 năm, 15 năm ở Mỹ, và đi đây đó khoảng chục nước, tôi công nhận điều anh bạn này nói. Ít ra, đây cũng là điều an ủi cho những kẻ "tha hương" – người Việt ở Mỹ như chúng tôi. Và đó cũng là lý do, mà tôi đã bỏ ý định trở lại quê hương Việt Nam sau khi học hành xong ở Mỹ, như kế hoạch của tôi ngày ra đi!
K. H.

Thứ Tư, 21 tháng 3, 2012

ăn thế này thì học thế nào

ĂN THẾ NÀY, HỌC THẾ NÀO?..

Xuân Đông - Đến Thượng Tân (Bắc Mê, Hà Giang) vào giữa trưa.

Ngó xuống Khu Nội trú phía sau dãy phòng học, thấy lố nhố trẻ con đang bưng mỗi đứa một cái âu nhựa ăn cơm. Mình đi thẳng vào xem chúng nó uống thế nào.


Nhìn cơm các con đang ăn mà mình chụp ảnh mãi không được, tay cứ run run vì xúc động nên máy toàn bị rung. Cơm nước thế này thì nuốt thế nào được, hả giời?..


Mỗi đứa ôm một cái âu đựng cơm chan nước canh. Tản mát: Chỗ này thì túm tụm chục đứa con trai, vừa nhai trệu trạo vừa nói chuyện lầm rầm; chỗ kia thì cắm cúi vài ba đứa con gái, ngồi im lặng ăn một cách uể oải; lại có đứa đứng ăn một mình, trong xó bếp tối tăm...


Nhìn vào âu cơm thấy gì đây?.

Cơm thì vón cục vón hòn, lõng bõng cái gọi là nước canh- Một thứ canh gọi là "canh khoai", nhưng nhìn toét mắt chả thấy khoai đâu!. Thức ăn mặn thì chả có.

Ăn uống thế này, để tồn tại còn khó, nói gì đến học hành?..


Mình mau chóng chụp vài shot hình xong liền đi ra ngoài. Cố gắng tránh không làm chúng nó mất tự nhiên, để miếng cơm nhạt trôi xuống cái dạ dày rỗng được trơn tru.


Vừa uể oải ăn, vừa lầm rầm trò chuyện. Thấy khách đến, chúng ngượng ngùng giấu mặt.



Nhóm con trai tụ tập ăn trong im lặng, cái chậu bên dưới chân chúng nó dùng để đựng canh "khoai".

Nhóm ăn trong bếp, thỉnh thoảng nói với nhau vài câu thổ ngữ rời rạc, những chậu canh sẵn khói, thừa nước nhưng trong veo. Nhìn đố biết là canh gì, nếu không có ai "bật mí"...

Mỗi đứa một góc ăn cho xong bữa

Nhiều đứa gần như bỏ lại nguyên âu cơm

Những ánh mắt hân hoan khi sắp được nhận quà.

Bữa ăn chúng nó là vậy, thế mà vẫn có người nói chúng nó chưa đến nỗi khổ!. Đéo hiểu cái chuẩn khổ, nó phải như thế nào nữa, hả người?..

Thứ Năm, 15 tháng 3, 2012

Anh Thăng và bài toán Thông giao

Hội thảo, chuyên đề đã bấy lâu
Bài toán giao thông, giải từ đâu ?
Xăng tăng, thuế đắt, chồng thêm phí
Bọn có xe đi, chắc chúng giàu ?


Hình ảnh

Dân thành chuột bạch của các quan
Đổi giờ, đường cấm đến phân làn..
Cái gì quản khó thì ta ... cấm
Xe buýt dù chen vẫn đắt hàng.

Mưu sinh, dân vẫn phải ra đường,
Tắc ùn, chen chúc chuyện bình thường?
Đâm va, tai nạn như cơm bữa
Thịt rơi máu chảy quá tang thương !

Hình ảnh

Giá xe đổ nước chạy thay xăng ?
Đi bộ, đạp xe lại thung thăng
Hay là trở lại thời bao cấp
Xích lô, xe ngựa...cứ tằng tằng ?

Tưởng Bộ giờ đây có anh #
Mong rằng có cao kiến gì chăng
Hóa ra càng chém, đường càng tắc
Tiền thu lại béo biết bao thằng !

Thôi thế thì thôi, hết cách rồi
Dân đành chung sống với tắc thôi !
Mai này chẳng đủ đường đi nữa
Bồng bế nhau lên với núi đồi....

Mai mày về thành phố giang rộng tay


GỞI BẠN BÈ LÀM XONG NGHĨA VỤ


Mai mầy về thành phố dang rộng tay

Đón mầy và đón bao thằng đã làm xong nghĩa vụ

Mai mầy về bình yên trong giấc ngủ

Có nhớ bạn bè biên giới ướt sương đêm

Có nhớ tụi tao khao khát hôn lên mái tóc mềm

Của con gái một thời thương nhớ nhất

Mầy về mùa mưa, quần áo không lấm lem bùn đất

Dép sa-bô gô trên phố chiều vàng

Quen tính hay đi mầy cỡi xe đạp lang thang

Có nhớ tụi tao cởi trần đi phục.



Hãy mở mắt ra nhìn đời trong đục

Nhìn thật bao dung và cũng thật ra người

Hãy nhớ trong gian lao tụi mình vẫn cười

Trong thiếu thốn vẫn kiên trì khắc phục

Đừng chùn chân nếu chạm vào tiêu cực

Dấu ấn chiến trường nào dễ phôi phai.


Mai mầy về với người vêu trong tay

Hãy hôn dùm tao những nụ hôn đời lính

Hãy nói đùm tao trong phút giây trầm tĩnh

Rằng : cảm ơn nàng đã yêu lính biên cương

Gặp cô gái nào mầy thấy dễ thương

Hãy chào dùm tao nụ cười mong nhớ

Mầy đã trải qua những đêm nằm trăn trở

Cái riêng trong lòng đã chia sẻ cho nhau

Vết thương nào không quằn quại cơn đau

Lại mơ thấy đôi tay mềm chăm sóc

Tụi mình con trai lúc lòng chùng, chực khóc

Đâu phải yếu mềm khi vuốt mắt bạn thân.



Mai mày về đi dưới phố cây xanh

Nếu gặp nắng đừng đưa tay che vội

Hãy nhớ tụi tao trầm mình trong nắng đội

Khát dòng sông như khát thuở thanh bình

Phố lên đèn, ánh điện sáng lung linh

Có nhớ tụi tao bên này đêm-bóng -tối

Mấy tháng ròng giọt dầu hôi không biết tới

Nên rất trẻ thơ muốn trăng sáng bốn tuần.



Mầy về ra nông trường, vào xưởng máy hay cơ quan


Hãy làm việc bằng tinh thần người lính

Cái thiếu ở chiến trường mày đâu cần làm sổ tính

Hãy làm thật nhiều sản phẩm giúp tụi tao.

Mai mầy về thành phố rợp cờ sao

Tao lại nhớ năm xưa tụi mình đi phấn khởi

Buổi tụi mình lên đường, chưa ró bài Em vẫn đợi

Nên tay cô gái nào đứng vẫy mãi theo xe

Và thư đến với tụi mình trong rừng khộp, rừng le

Thành sức mạnh trên đau lê xuất kích

Mầy đi xi-nê có nhớ những lần bám địch

Nòng thép dài thay tay mát bàn tay

Tiễn mày về, gió lốc, bụi mù bay

Cho tóc rợp bám đầy đường ít nắng



Trung đội thiếu mầy tao càng thấy vắng

Nhưng vững tin đội ngũ vẫn có mầy

Tao chừ còn nặng nợ với cỏ cây

Nên chẳng biết nói sao cho thấy rõ.

Đất nước mình : hoà bình và súng nổ

Ở mặt trận nào cũng cần có lòng tin


Trong thời đại tụi mình đất nước sẽ bay lên

Bằng trí tuệ và mồ hôi tuổi trẻ

"Vì nhân dân quên mình " bài hát dậy trong lòng mới mẻ

Mai mày về tao xin gởi bài thơ.
Sưu tầm